Sunday, December 13, 2015

Không bao giờ quên anh - Cẩm Ly

Tình mình nay chết như lá úa thu rơi
Đường trần mồ côi tôi ngồi ôm kỷ niệm....







Friday, October 30, 2015

Nhớ em

Em chỉ đến với cuộc đời này bốn tháng thôi, nhưng đã để lại bao nhiêu là thứ có cả nước mắt, niềm vui sướng, hạnh phúc và nỗi buồn vô tận, em thật mạnh mẽ và kiên cường lắm.





Đen Đen

Friday, October 23, 2015

Tím...

Cánh đồng hoa xa mãi
Trải rộng đến chân trời
Mênh mông hóa chơi vơi
Sắc tím buồn lặng lẽ...





Friday, September 25, 2015

Đen Đen

Gương mặt buồn buồn, dáng người nhỏ nhắn nhưng nội tâm rất chi là mạnh mẽ...chính là bạn ấy..Đen Đen.....


Bạn ấy đang buồn

Tuesday, September 8, 2015

Sunday, September 6, 2015

Thơ Tình Cuối Mùa Thu



thơ: Xuân Quỳnh

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:
Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ

Thời gian như là gió
Mùa đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại...
- Kìa bao người yêu mới
Đi qua cùng heo may





Có những chuyện, khi chúng ta ở bên nhau dù đã rất lâu ngày. Tưởng chừng như hiểu đối phương còn hơn hơi thở của chính mình nữa.... Nhưng rốt cuộc vẫn là, những khi bối rối, chẳng thể nào tâm sự được. Ta lạc trong cảm xúc của chính ta, giữa dòng người đi qua. Đó chính là cô đơn cùng cực.

Ai đó dang tay ra, nắm lấy tay ta, nói rằng ở đây có chiếc khăn tay mỏng, cầm lấy nó, lau nước mắt đi. Nhưng sao nước mắt cứ rơi hoài, khăn mỏng manh, lau mãi không khô vậy?

Có những ngày như ngày hôm nay, mình buồn lắm. Xung quanh mình chẳng ai sai, chẳng ai có lỗi với mình điều gì cả. Nhưng mình vẫn buồn, vẫn khóc, vẫn tủi thân.

Lúc này, cái bản thân cần không phải một lời an ủi từ người xa lạ. Mà chính là sự mạnh mẽ lâu ngày, hãy thức dậy ngay. Tự vực mình lên trên nghịch cảnh và ám ảnh nỗi buồn. Không ai tuyệt vời hơn, chính bản thân đầy nghị lực.

(Sưu Tầm)

Thursday, August 20, 2015

Hồng Trần Duyên

Nhớ bạn ấy lắm

Vẫn còn nhớ ngày đầu tiên gặp bạn ấy, nhìn bạn ấy hiền lắm nhưng cũng sợ vì bạn ấy luôn miệng sủa mình, vì mình là khách lạ kia mà. Chỉ là ngày đầu tiên thôi, ngày thứ hai là quen ngay, rồi sau đó là quấn quýt mừng như chủ nhà vậy. Ngày ấy là một cặp như sinh đôi vậy nhưng sau này bạn kia đi đâu đó chỉ còn lại mỗi bạn ấy. Mỗi ngày đi làm không quên cuối xuống vuốt bạn ấy một cái, dễ thương lắm. Chiều về lại vuốt, bạn ấy quấn quýt lắm, có khi chạy theo lên tận phòng.
Bạn ấy ngoan lắm bảo nằm là nằm im vậy, rất thích được chạy tung tăng trên cầu thang, rồi nhòm ngó khắp các phòng, mỗi tội là hay tè bậy lắm, lâu lâu lại ngửi thấy một mùi vị thật lạ lạ, là y rằng ngoài hành lang có một màu vàng vàng của bạn ấy.
Rồi thời gian cứ trôi đi, những giây phút ấy dần bị lãng quên khi nào không hay, mọi thứ đã thay đổi, mỗi bạn ấy vẫn thế, gương mặt đượm buồn, vẫn ngay thơ hồn nhiên như thế. Mỗi lúc buồn bã mệt mỏi nhìn bạn ấy, một chút bình yên trở về…
Không biết bạn ấy bây giờ như thế nào rồi...?




Đen Đen

Có những giây phút sẽ chẳng bao giờ trở lại, có những kỉ niệm sẽ chẳng thể nào quên...
Những Ngày tôi đã đi qua....




Cún Đen

Wednesday, July 15, 2015


Một khi con người ta đã mất hết cảm xúc có lẽ mọi thứ xung quanh chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cho dù đó là nơi đã cho mình thật nhiều hạnh phúc. Điều đáng sợ nhất có lẽ là như thế, cô đơn giữa chốn đông người, cô đơn ngay chính trong gia đình mình, nơi mà cho ta tất cả tình yêu thương vô bờ.

Tôi sợ cái cảm giác mỗi buổi sáng thức dậy, lòng tôi trống rỗng, vô hình, vô vị, vô tri, vô giác...chẳng biết mình nên làm gì, muốn gì. Có người nói rằng khi bạn mất đi thứ gì đó rất rất có ý nghĩa với mình, rất rất quan trọng bạn sẽ trở nên như vậy mỗi sáng.

Giờ đây tôi mới biết điều đáng sợ nhất chẳng phải là bị người ta tạt vào mặt mình một câu “chia tay đi”, mà điều đáng sợ hơn cả là im lặng, im lặng ngay lúc chia tay... Chẳng có nỗi đau nào lớn lao bằng sự bất lực của bản thân mình đối với người mà mình yêu thương.

Và tôi là như vậy đó, tôi bất lực với tình yêu của mình, bất lực với những thứ quan trọng với tôi, chẳng có điều gì làm tôi đau bằng những điều như thế, và những ngày tháng tôi tự dằn xé mình với những nỗi đau đó, làm cho tôi tàn đi từng ngày.

Hãy giữ gìn sức khỏe nhé người...
Cuộc sống có khó khăn đến mấy chúng ta cố gắng đều có thể vượt qua...chỉ duy có sức khỏe khi không còn nữa đó mới là điều bất lực lớn lao...bất lực nhìn mọi thứ trôi đi...

Friday, July 3, 2015

Thạch Thảo Tím


Anh rất yêu những cánh hoa thạch thảo 
Thật âm thầm, thật giản dị em ơi 
Những buổi chiều bên vệ đường bờ đá 

Cứ gợi lòng nhung nhớ sắc tinh khôi. 

Ai cũng bảo nơi ấy chất muộn phiền 
Mà tâm tư anh sao luôn rạo rực 
Cánh nhỏ đơn sơ, rất đỗi thục hiền 
Một biển thắm vương màu thanh khiết quá! 

Ai đem thơ vương quyện giữa hồn anh 
Màu lam tím giọt sâu trong mắt biếc 
Chẳng thoảng hương nhưng ngọt nhuỵ sương mành 
Thẩm thấu đến tim anh tình ý nhị. 

Trời cô lạnh em thạch thảo chờ mong 
Anh chưa đến mà lòng đang muốn đến 
Sương sẽ rơi đêm trên cánh trắng trong 
Lệ tâm anh muốn vỡ oà vào hội. 

Ta sắt son giữa lòng đời thanh vắng 
Dậy ánh dương xanh lịm bóng tà huy 
Thạch bên thảo bởi niềm tin vĩnh thắng 
Thượng đế an nhiên dõi bước biên thuỳ.


ST

Tuesday, June 23, 2015

:

THƯƠNG ANH




Muốn nói với anh điều nhỏ bé này thôi
Rằng mệt rồi- tựa vào em, anh nhé
Đâu ai bảo lúc nào cũng cần mạnh mẽ
Đàn ông mà- đâu phải sỏi đá đúng không anh?

Cuộc đời này vốn dĩ rất mong manh
Người với người đối với nhau cũng đâu chân thành là mấy
Bảo làm sao anh không mệt nhoài, chán ngấy
Thế thái nhân tình, những điều mắt thấy tai nghe

Tuổi trẻ chúng mình như những vòng xe
Mải miết lăn giữa dòng đời rộng lớn
Niềm tin bây giờ người ta đem ra trêu đùa, cợt giỡn
Bám víu vào đâu khi toàn giả dối, lọc lừa

Em nói anh nghe (dù biết là thừa)
Rằng niềm tin dẫu có lắt lay như ngọn đèn trước gió
Rằng dẫu vạn người có quay lưng thì em vẫn luôn ở đó
Điều duy nhất anh cần là tin em vẫn thương anh


Thương từ bây giờ cho đến khi bạc mái tóc xanh
Khóm hoa vàng anh trồng bao lần thay hoa mới
Dẫu hạnh phúc ấm êm hay gió giông ập tới
Thì suốt cuộc đời này em vẫn mãi thương anh
Thơ: ST

Monday, May 4, 2015

Whitney Houston - I Will Always Love You

Món quà đầu tiên.
...
Hôm nay cả phòng ai cũng đi chơi. Kiều Diễm thì về quê, Kim Hương thì đi chơi với người yêu ở xa vào, chỉ còn mỗi Tuyết Duyên ở nhà. Mấy ngày nay Hoàng Quân đi công tác. Cô biết vậy là vì anh có mượn cô cái ba lô và nói là để anh đi công tác.
Mấy hôm nay cô cứ thẫn thờ. Dù ở nhà cô và anh ít có gặp nhau nhưng dù sao cũng nghe được giọng nói của anh, nghe tiếng bước chân anh. Kể từ hôm anh đi tối nào cô cũng mơ thấy anh, thấy anh vẫn đang ở phòng, rất buồn hay đang khóc vì ai đó. Rồi cô lại lo không biết ra đó anh có phải lòng con gái Hà Nội không? Vì người ta nói con gái Hà Nội rất xinh đẹp dịu dàng. Nỗi lo âu này đã thành thơ rồi, những câu thơ còn đang dang dở. Anh đi cũng gần một tuần rồi, cô không biết đến khi nào thì anh mới về. cô nhớ anh...

Anh đã xa bao ngày rồi nhỉ
Nơi ấy mùa này có gì đẹp không anh?
Mưa có rơi, nắng có vàng rực rỡ
Ở nơi ấy anh có khỏe không anh?
Có ai không? Cho anh nụ cười rạng rỡ
Trao cho anh ánh mắt dịu dàng
Níu giữ hồn anh để nơi này quên lãng
Trong giấc mơ em thấy anh kề bên
Thấy anh buồn và đau đớn vì ai?
Có lẽ nào anh lại dối lừa em?
Gửi yêu thương vào nơi nào khác
Để một mình đau đớn ở trong đêm.

Có tiếng gõ cửa, cô đoán là cô chủ nhà, vì giờ này thì mấy nhỏ trong phòng chưa về sớm vậy đâu. Hàng xóm cũng đi hết rồi. Nhưng tiếng gõ cửa rất là nghiêm nghị không như cô chủ vừa gõ vừa kêu. Cô đứng dậy ra mở cửa, khi cánh cửa mở ra cô bất ngờ khi đó là anh. Đôi mắt của anh, hình như cứ mỗi lần gặp nhau cô chỉ nhìn thấy mỗi đôi mắt của anh thôi, chẳng còn biết mọi thứ xung quanh như thế nào cả. Nhiều khi chỉ kịp nhìn lướt qua vậy thôi, hai người chưa một lần trò chuyện dài đến vài câu. Chẳng hiểu vì sao dù trong lòng cô rất muốn. Đôi mắt anh hôm nay hơi buồn, và mệt mỏi, giống như bị mất ngủ vậy. Như trong giấc mơ cô đã nhìn thấy, vẫn là ánh nhìn kỳ lạ. Hôm nay cô cảm nhận được cả sự chân thành. Anh có vẻ nghiêm nghị và hơi lạnh lùng, có lẽ anh là một người hiền lành.
Chào em.
Chào anh.
Anh gửi em cái ba lô và ít quà cho em. Anh cảm ơn em.
Cô cười ngượng ngùng không biết phải nói gì, chẳng phải từ chối gì cả, Cô nhận quà và chỉ biết cảm ơn anh. Lúc đó tự nhiên cô cứ thẩn thờ ra, hồn của cô hình như bay ra ngoài rồi, Tim thì đập loạn xạ và cuối cùng chỉ nói được một câu cảm ơn anh. Rồi anh cũng đi về phòng luôn, không hỏi cô thêm điều gì cả. Cô muốn được nói chuyện với anh thêm chút nữa. Có biết bao nhiêu điều cô muốn nói chứ. Là đôi mắt  anh làm sao cô có thể nói gì khi nhìn thấy, cô cứ ngẩn ngơ ra vậy đó.

Từ trước đến giờ chưa một lần cô si mê một ánh mắt, chẳng phải anh là người duy nhất nhìn cô. Thường thì cô lẫn tránh hoặc là tỏ ra khó chịu đối với những kẻ không bình thường. Chỉ duy có ánh mắt của anh là cô thiết tha đến dường nào. Bao nhiều lần gặp nhau nhìn nhau như vậy. Cô tự hỏi không biết anh có nhìn những cô gái khác như vậy không? Một ánh nhìn thật lạ lùng nhưng cũng hết sức tha thiết, có điều gì đó rất chân thành, hình như anh có nỗi lòng gì đó. Đặc biệt là lần này cô thấy buâng khuâng rất nhiều.

Cô cất ba lô vào trong tủ, nhìn vào giỏ quà anh tặng, một chiếc túi ni lông màu tím bên trong là những thứ bánh kẹo đặc sản của nơi đó. Dù chỉ là chiếc bao ni lông nhưng cô thấy nó đẹp, cô sếp lại cẩn thận, cô sẽ giữ nó để làm kỉ niệm. Còn những thứ đặc sản ấy thì chắc chắn cô sẽ ăn hết nó, dù bình thường cô không hảo ngọt cho mấy nhưng đó là quà của anh, và khi nghĩ đến anh nó sẽ là món ăn ngon nhất mà cô từng ăn. Cô cảm thấy rất vui và quý nó làm sao. Món quà đầu tiên anh tặng cô, cô cười nụ cười thật hạnh phúc.




Em sẽ giữ lại những kỹ niệm đẹp đẽ ấy, sẽ thả trôi hết những muộn phiền theo cơn gió...




Hãy Để Em Ra Đi - Phương Thanh

Friday, April 17, 2015

Chân Tình - Vân Trường [Official]



Chỉ cần có vậy thôi mà....Cuộc đời sao lắm trái ngang.

Tuesday, March 31, 2015

Mỗi ngày chỉ mong mình thật khỏe mạnh, nhưng sao khó khăn quá...mệt mỏi và yếu ớt...
Có lẽ ông trời không phù hộ cho nàng rồi...

Friday, March 20, 2015

Anh đừng im lặng khi hai đứa không vui!



Chúng ta đã làm gì vào những lúc không vui?
Hay chỉ là lặng im trách người kia không hiểu
Anh có biết không?
Vắng anh đời em thiếu! 
Mỗi ngày qua ngày, chỉ lại thấy yêu hơn!

Hay là anh muốn chúng mình lại cô đơn 
Bắt đầu lại hành trình bước một mình đơn độc?
Hay sẽ bỏ em một mình… mùa rối tóc? 
Ừ thì đúng mà…chắc anh chán…em yêu! 

Tuổi xuân của em lơ lửng tựa cánh diều 
Nhưng anh có biết bầu trời em…phấp phới? 
Em chưa từng nghĩ đến một vùng trời mới 
Khi mặc định rằng, bầu trời đó…là anh! 

Khi mà chúng mình bắt đầu sự quẩn quanh 
Cánh diều em buồn, úp lòng vào mặt đất 
Bầu trời của em phải chăng là quá chật? 
Cho một tình yêu? Cho một sự mở lời?

 Anh muốn lặng im? 
Ừ thế để vậy thôi! 
Em nào bắt được khi anh không muốn nói 
Em muốn sẻ chia, đâu muốn anh mệt mỏi 

Còn yêu em thì…anh hãy nói…nghe anh! 

 Thơ: Thoa Pyo
 ST