Có
những chuyện, khi chúng ta ở bên nhau dù đã rất lâu ngày. Tưởng chừng như hiểu
đối phương còn hơn hơi thở của chính mình nữa.... Nhưng rốt cuộc vẫn là, những
khi bối rối, chẳng thể nào tâm sự được. Ta lạc trong cảm xúc của chính ta, giữa
dòng người đi qua. Đó chính là cô đơn cùng cực.
Ai
đó dang tay ra, nắm lấy tay ta, nói rằng ở đây có chiếc khăn tay mỏng, cầm lấy
nó, lau nước mắt đi. Nhưng sao nước mắt cứ rơi hoài, khăn mỏng manh, lau mãi
không khô vậy?
Có
những ngày như ngày hôm nay, mình buồn lắm. Xung quanh mình chẳng ai sai, chẳng
ai có lỗi với mình điều gì cả. Nhưng mình vẫn buồn, vẫn khóc, vẫn tủi thân.
Lúc
này, cái bản thân cần không phải một lời an ủi từ người xa lạ. Mà chính là sự
mạnh mẽ lâu ngày, hãy thức dậy ngay. Tự vực mình lên trên nghịch cảnh và ám ảnh
nỗi buồn. Không ai tuyệt vời hơn, chính bản thân đầy nghị lực.
(Sưu Tầm)

No comments:
Post a Comment