Wednesday, July 15, 2015


Một khi con người ta đã mất hết cảm xúc có lẽ mọi thứ xung quanh chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cho dù đó là nơi đã cho mình thật nhiều hạnh phúc. Điều đáng sợ nhất có lẽ là như thế, cô đơn giữa chốn đông người, cô đơn ngay chính trong gia đình mình, nơi mà cho ta tất cả tình yêu thương vô bờ.

Tôi sợ cái cảm giác mỗi buổi sáng thức dậy, lòng tôi trống rỗng, vô hình, vô vị, vô tri, vô giác...chẳng biết mình nên làm gì, muốn gì. Có người nói rằng khi bạn mất đi thứ gì đó rất rất có ý nghĩa với mình, rất rất quan trọng bạn sẽ trở nên như vậy mỗi sáng.

Giờ đây tôi mới biết điều đáng sợ nhất chẳng phải là bị người ta tạt vào mặt mình một câu “chia tay đi”, mà điều đáng sợ hơn cả là im lặng, im lặng ngay lúc chia tay... Chẳng có nỗi đau nào lớn lao bằng sự bất lực của bản thân mình đối với người mà mình yêu thương.

Và tôi là như vậy đó, tôi bất lực với tình yêu của mình, bất lực với những thứ quan trọng với tôi, chẳng có điều gì làm tôi đau bằng những điều như thế, và những ngày tháng tôi tự dằn xé mình với những nỗi đau đó, làm cho tôi tàn đi từng ngày.

Hãy giữ gìn sức khỏe nhé người...
Cuộc sống có khó khăn đến mấy chúng ta cố gắng đều có thể vượt qua...chỉ duy có sức khỏe khi không còn nữa đó mới là điều bất lực lớn lao...bất lực nhìn mọi thứ trôi đi...

Friday, July 3, 2015

Thạch Thảo Tím


Anh rất yêu những cánh hoa thạch thảo 
Thật âm thầm, thật giản dị em ơi 
Những buổi chiều bên vệ đường bờ đá 

Cứ gợi lòng nhung nhớ sắc tinh khôi. 

Ai cũng bảo nơi ấy chất muộn phiền 
Mà tâm tư anh sao luôn rạo rực 
Cánh nhỏ đơn sơ, rất đỗi thục hiền 
Một biển thắm vương màu thanh khiết quá! 

Ai đem thơ vương quyện giữa hồn anh 
Màu lam tím giọt sâu trong mắt biếc 
Chẳng thoảng hương nhưng ngọt nhuỵ sương mành 
Thẩm thấu đến tim anh tình ý nhị. 

Trời cô lạnh em thạch thảo chờ mong 
Anh chưa đến mà lòng đang muốn đến 
Sương sẽ rơi đêm trên cánh trắng trong 
Lệ tâm anh muốn vỡ oà vào hội. 

Ta sắt son giữa lòng đời thanh vắng 
Dậy ánh dương xanh lịm bóng tà huy 
Thạch bên thảo bởi niềm tin vĩnh thắng 
Thượng đế an nhiên dõi bước biên thuỳ.


ST